Trách nhiệm (1) là một phần của thái độ (2). Ta có thể nghĩ đó đơn giản (1) ∈ (2) là nếu một người vô trách nhiệm thì thái độ như thế nào không biết, nhưng một người có thái độ không tốt thì chắc chắn là vô trách nhiệm. Đúng ra thái độ là tập hợp của nhiều thứ bao gồm trách nhiệm, dạng một quả bóng trong một rổ bóng. Vậy hiểu sai hoặc thao túng ngữ nghĩa khiến kẻ bị chỉ trích thái độ bị quy là vô trách nhiệm?
Vậy “người ta nghĩ gì không quan trọng” không phải là một lời khuyên tốt? Vốn dĩ con người là một nhân tố xã hội, và lời truyền miệng dù thế nào vẫn là một yếu tố thiết yếu trong việc giảm chi phí trong bán hàng, chưa kể lời truyền miệng đến từ ai đó thuộc vào yếu tố quyết đinh tới người mua hàng và người sử dụng (DMU)?
Theo tôi thì đồng cảm phải bao gồm 3 cấp. Bạn có thể nói rằng mình đang rất mệt hoặc rất bận và được đồng cảm, nhưng xã hội giờ đã khó khăn hơn nhiều. Yếu tố thứ 2 có thể gọi là quá khứ, liên quan tới hiệu ứng sở hữu hoặc điểm tương đồng và bằng chứng sẵn có: nếu lý do làm bạn mệt hoặc bận bịu là không hợp lý, hệ thống sẽ phát tín hiệu từ chối đồng cảm. Yếu tố thứ ba liên quan tới tương lai giả định dựa trên các tương lai trước đó, bạn yêu cầu đồng cảm để làm gì? Giống như câu chuyện về đứa trẻ và cái bánh, chẳng đáng ngạc nhiên mà trong vòng 2 tháng tôi đã đọc được 3 quan điểm đào sâu hơn về chủ đề này.
bạn có thể đọc thêm về nó ở đây, một quan điểm khác ở trên facebook nơi mà bạn không thể đăng nhập và một quan điểm là của Adam Grant mà chúng ta đã thảo luận trước đó. https://desunit.com/blog/marshmallow-test-and-parenting/?utm_source=ActiveCampaign&utm_medium=email&utm_content=The Hidden Cost of Interruptions&utm_campaign=Behavior Digest - April 5 2025 (Copy)
Sự hiểu sai là nguồn gốc của kiệt sức. Ví dụ bạn gặp một tình huống khó khăn và giả dụ “bạn là người duy nhất có thể giải quyết điều này” (chúng ta sẽ bàn tới điều này sau nên tôi cất nó đi). Nếu bạn tin vào sự đồng cảm, nghĩa là bạn chia sẻ rằng bạn thực sự bận và đang mệt, sẽ bận và sẽ mệt, thì việc bạn dồn tâm trí sức lực vào công việc hiện tại hay sắp tới sẽ nhận được một hoặc hai thứ: sự nghỉ ngơi và tưởng thưởng (đôi lúc không nên mong chờ). Tuy nhiên, như đã nói trước đó, người ái kỷ không có cảm giác về đồng cảm, việc bạn chia sẻ thông tin chỉ cho phép kẻ ái kỷ có một kế hoạch tốt hơn để thực hiện các công cụ thao túng của mình. Bạn có nghĩ AI và tự động hóa sẽ giải quyết vấn nạn này không? Nếu đảm bảo 20% công sức cho việc quan trọng và 80% cho máy móc, thời gian nghỉ ngơi phục hồi để đối phó với các rủi ro đuôi?
Giả sử bạn có một vấn đề mà bạn được tạo ra để giải quyết vì hiện tại “bạn là người duy nhất có thể giải quyết điều này”. Vậy bạn sẽ làm như thế nào? Đối với tôi thì nó gồm ba bước:
Nhưng, chúng ta không thể cứ trốn mãi trong thế giới ảo. Thế giới là của giao tiếp. Nghịch lý là tiếp xúc lại trở thành một cơ hội cho thao túng qua các phản ứng giác quan. Nếu chỉ “đến đây để đập cho một trận cho tỉnh ra” thì cuộc sống sẽ đơn giản hơn nhiều. Thực tế phải là “đến đây để đập cho một trận cho đến khi tỉnh ra”. Vậy chẳng phải là không còn lối thoát nào hết sao? Mình muốn nhấn mạnh sự khác biệt giữa 2 luồng suy nghĩ, một bên là thỏa mãn nhất thời, một bên là không thể thỏa mãn khi “tỉnh ra” bị gắn với “trung thành hoặc bỏ cái suy nghĩ đó đi” và “cho đến khi” nghĩa là “bên đó không phải là lựa chọn, chọn sai rồi”.
điểm yếu lớn nhất của hệ thống user-centric là gì?
trong một xã hội ái kỷ và thao túng, người dùng có một quyền gọi là chối bỏ nỗi đau, từ chối sự giúp đỡ, thậm chí hồi mã thương chúng ta?